Các mô hình thành phố giao thông công cộng (12.12.2013)

Các thành phố được đề cập ở đây đã có sự thành công trong việc kết nối dịch vụ giao thông và không gian đô thị trong các đô thị hiện đại, trong đó tập trung vào các nước có nền kinh tế thị trường tự do, ngoại trừ Trung Quốc và các nước xã hội chủ nghĩa. Vậy cái gì là đặc trưng, là mô hình tốt nhất của hệ thống giao thông tại các thành phố này – đó là sự tích hợp về quy hoạch, tích hợp về phát triển giữa giao thông và không gian đô thị dưới sự tác động mạnh của kinh tế thị trường và khoa học công nghệ trong suốt nửa thế kỉ qua. 12 thành phố mà được xem xét trong tài liệu này chia thành 4 mô hình thành phố giao thông :

-                      Thành phố thích ứng (adaptive cites): Những thành phố này hỗ trợ hệ thống giao thông phát triển, trong đó đường sắt giữ vai trò định hướng sự tăng trưởng của đô thị với các mục tiêu xã hội đạt được, ví dụ như gìn giữ không gian mở và tạo ra dịch vụ nhà ở hợp lý ở các khu vực xung quanh đường sắt. Các thành phố tiêu biểu về mô hình này là: Stockholm, Copenhagen, Tokyo và Singapore.

-                       Hệ thống giao thông thích ứng (Adaptive transit): Tại đây có sự phát triển theo mô hình mật độ thấp và dàn trải và ứng dụng các dịch vụ giao thông, công nghệ mới phục vụ tốt nhất trong khu vực bao quanh. Ví dụ như: hệ thống rãnh kép ở Karlsruhe, Đức, cải tiến phương tiện (xe buýt chạy trên đường ray (track-guided buses) ở Adelaide, Australia) và phương tiện giao thông kích thước nhỏ  (colectivos ở thành phố Mexico).

-                   Các thành phố có lõi vững chắc (Strong – core cities): 2 trường hợp ở đây là Zurich và Melbourne – đã có sự tích hợp thành công giữa giao thông và phát triển đô thị với trung tâm chật hẹp bằng việc cung cấp các dịch vụ giao thông đa dạng đặt  xung quanh hệ thống XĐBS  và hệ thống tàu tiện nhẹ. Tại những nơi này, XĐBS đã thiết kế vào trong các hoạt động cùng với người đi bộ và đi xe đạp. Cả hai thành phố đã thu được những thành công trong việc kết hợp cùng nhau sự đổi mới của khu vực trung tâm và các XĐBS truyền thống.

-               Thành phố kết hợp (Hybirds): thành phố thích ứng và giao thông thích ứng. 3 ví dụ điển hình là: Munich, Ottawa và Curitiba. Họ đã gây ấn tượng sự cân bằng hiệu quả giữa sự phát triển tập trung dọc theo các trục hành lang giao thông chính và hệ thống giao thông với dịch vụ hiệu quả các khu vực ngoại ô. Sự phối hợp giữa tuyến đường sắt chủ lực, các nhánh tàu điện và xe buýt truyền thống ở thành phố Munich – dưới sự điều tiết của các cơ quan giao thông đã tăng thêm sức mạnh cho đô thị trung tâm, tạo ra các trục phát triển cho khu vực ngoại ô và tăng lượng hành khách sử dụng phương tiện GTCC.
 
Khu Shinjuku Tokyo,
 Thành phố Adelaide, miền Tây nước Úc
                                                           
                                                                                                                                            Tác giả: ThS. Trần Hoài Nam
Tài liệu tham khảo: The Transit Metropolis - A Global Inquiry
 

2.0

Các tin tức đã đăng:

GIẢNG VIÊN DTU

Giảng viên tham gia giảng dạy trong chương trình CSU

Liên hệ Hỏi đáp Đào tạo Giới thiệu